Mẹ ơi, mẹ đừng lo

Mẹ ở nhà viết thư cho bé: “Mẹ yêu con lắm nhưng mẹ bận em bé, không vào với con được, con đừng buồn nhé, đừng chạy nhảy nhiều kẻo gan nó sưng to lên đấy. Con cố gắng uống thuốc cho mau khỏi bệnh để về với mẹ…”
Bé biết cho mẹ: “Mẹ ơi, mẹ đừng lo, con không buồn nữa đâu, ngày nào cô Lan cũng đến chơi và đọc sách cùng với con. Bác sĩ bảo vài ngày nữa gan của con sẽ hết đau, con sẽ về với mẹ và sẽ đi học…”
Ba cũng yên tâm về bé hơn. Thỉnh thoảng, cô giáo và các bạn lại đến thăm bé, mang cho bé trái cây và sách vở. Bé chỉ mong sao cho chóng khỏi bệnh để lại đi học.
Rồi ngày ra viện cũng tới. Ba đến đón bé. Cô Lan mang hoa và bóng bay đến tặng bé. Hai cô cháu cứ đứng mãi ở cổng không chia tay nhau được. Cô bảo cô yêu bé lắm, cô không bao giờ quên bé đâu. Cô ghi vào giấy địa chỉ của cô như thế này, khi nào bé lớn, bé đến nhà cô chơi nhé: “Cô Lan, 18 Trương Hán Siêu – Hà Nội”. Bé cũng nắn nót ghi vào giấy cho cô địa chỉ của mình: “Bé Trâm Anh, Khu tập thể trường Đảng Nguyễn Ái Quốc – Từ Liêm – Hà Nội”…
… Mười năm trôi qua, bé học hết cấp I, lên cấp II, cấp III, rồi vào đại học. Bé vẫn chưa có dịp nào tìm đến số nhà 18 Trương Hán Siêu để thăm lại cô Lan của bé ngày xưa, mặc dù trong hộp thư kỷ niệm của bé vẫn còn nguyên mảnh giấy gấp tư ghi địa chỉ của cô hôm nào. Bé học một năm ở trường đại học Tổng hợp, rồi bé được chọn đi học tiếp ở nước ngoài.
Trước khi đi xa, bé ngồi mở lại hộp kỷ niệm của mình. Trong đó có cuốn nhật ký bé xíu ba viết cho bé khi bé mới chào đời, có một ít tóc mỏng manh mẹ cắt khi bé lên 2, có thư của mẹ gửi khi bé nằm viện, có chiếc là bàng đầu tiên ở sân trường khi bé học lớp 1. Có một cái vỏ sò màu đỏ rực ở bãi biển Nha Trang, có lá thư của người bạn trai đầu tiên.v.v…và .. có mẫu giấy nhỏ ghi địa chỉ của cô Lan. Bé quyết định đến thăm cô trước khi đi xa.
Bé hồi hộp nhìn từng số nhà. Bé hình dung ra cuộc gặp gỡ sẽ đầy thi vị. Đây rồi, số 18, Trương Hán Siêu. Trong ngõ nhỏ, cạnh vòi nước công cộng, một người đàn bà trẻ tầm trên dưới 30 tuổi đang ngồi giặt. Người đàn bà xoắn quần, tóc cặp cao, thỉnh thoảng lại thở dài đầy vẻ mệt mỏi. Đằng sau một đứa bé chừng 3 tuổi đang kéo áo mẹ khóc. Bé như bị hút vào người đàn bà có cái gì đó vừa như quen, vừa như lạ. Bé đứng sững nhìn như muốn tìm lại những hình ảnh từ xa xưa. Người đàn bà ngẩng lên, ném vào bé cái nhìn đầy khó chịu và sẵng giọng:
– Hỏi ai?
Bé lúng túng:
– Dạ, cháu muốn hỏi nhà cô Lan.
Người đàn bà giật mình:
– Lan nào, Lan làm ở đâu?
Bé thấy mặt mình nóng bừng :
– Cháu thực sự không biết bây giờ cô ấy làm ở đâu. Cháu chỉ biết trước đây cô ấy học sư phạm Hà Nội.
Người đàn bà mắng đứa con đang léo nhéo khóc, rồi quay sang bé nói gọn lỏn :
– Thế thì chịu, không biết. Ở đây nhiều Lan lắm.
Bé đứng lặng đi rồi khẽ gật đầu, thất vọng. Bé định quay đi rồi lại dừng lại bước đến gần người đàn bà đang quát mắng con ầm ĩ, bé khẽ nói:
Nguyễn Thị Phương Liên – Thế giới Phụ nữ – Báo Phụ nữ Việt Nam – 1997

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *